Năm ngoái

Không có Tết – nỗi mừng vui lạ lẫm
Kiếp giang hồ khỏi chạnh khúc bâng khuâng
Chiếu chăn đơn dù vẫn không đủ ấm
Chim én không về? Ồ, đâu phải mùa xuân
Chưa thấy gió giao mùa
Còn thương nhớ người dưng
Đâu phải đợi mai nở vàng mới về thăm mẹ
Và thói đời vẫn buồn như chuyện kể
Tìm quên đi trong suy niệm lời Người
Đường hẹp tôi đi khó mấy vẫn cười
Đời như tấm gương soi
Hoài bão là Ơn gọi
Sống với nguyện cầu
Ngày đêm, sớm tối
Tết không về
Lạ quá một niềm vui…

SĨ HUỲNH

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *